Đọc truyện “Phàm nhân tu tiên 2” – chương 8

admin

Phàm Nhân Tu Tiên 2 – Chương 8: Bạch Thạch chân nhân

Dịch giả: Hàn Lâm Nhi

(Đề tự của ca vuongtuphuong)

Thất tiểu thư hết lòng xin lão đạo

Bạch chân nhân thi pháp trị Thạch đầu

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài Tây Sương phòng Dư phủ đột vang lên mấy tiếng bước chân. Trong hành lang gấp khúc màu đỏ son dẫn tới biệt viện, có ba người đang chậm chạp đi đến. Đi đầu là hai người, đó là một lão đạo già nua mặc đạo bào màu xám, đầu đội Liên hoa quan. Người còn lại là một nữ tử vận cung trang màu kim cương nhạt, tư thế hiên ngang hào hùng không thua nam tử. Phía sau hai người là một thiếu nữ mặc trang phục nha hoàn, tay xách một hộ cơm ba tầng sơn son.

Chỉ thấy lão đạo chắp tay đi, lông mi trắng khẽ chau, gương mặt Bên cạnh đó đang không vui, đôi mắt tuy nhìn thẳng phía trước, song tâm tứ lại không biết ở nơi nào rồi. Nữ tử mặc cung trang bên kia xem ra tuổi không to lắm, chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi. Dù rằng vẫn chưa phát triển hoàn toàn, nhưng mà vẫn rất cân xứng, tóc đen búi cao, ngũ quan thanh lệ, mày kiếm khí khái, đôi mắt sáng tựa sao, khiến cho người gặp gỡ một lần đều khó nhưng quên được. Nàng điểm thêm chút phấn son, làm khuôn mặt vốn trắng nõn không tỳ vết đỏ ửng lên, nhìn càng thêm động lòng người. Tham khảo thêm truyện đam mỹ ngược

“Bạch Thạch chân nhân, thật xấu hổ, lại quấy rầy việc luyện đan của ngài rồi.” Nữ tử vừa đi vừa xụ mặt nói.

“Xem một chút cũng không sao cả. Chỉ nên lão đạo hơi mày mò, tại sao Thất tiểu thư lại nhờ lão đạo xem bệnh cho một phàm nhân ngu ngốc vậy?” Lão đạo nghe thế thì không nghĩ chuyện khác nữa, lạnh lùng hỏi.

“Chân nhân không biết đó thôi, hôm qua người này….”

Nữ tử cung trang khẽ cười, kể lại qua loa chuyện gặp mặt Liễu Thạch chặn ngựa cứu người hôm qua.

Lão đạo vừa nghe vừa xoa xoa tay. Khi nghe đến đoạn Liễu Thạch chỉ dựa dẫm sức lực một tay đã có thể cản lại Thanh Phong Mã đang điên cuồng xông tới, hàng mi trắng hơi chớp.

“Nếu người này đã có ân với tiểu thư, vậy lão đạo xem một chút cũng được.” Lão đạo nghe xong, buông hai bàn tay xuống, lãnh đạm nói

Nữ tử cung trang nghe thế chỉ cười khẽ, hơi khom người thi lễ với lão đạo kia.

Nha hoàn theo sau thấy vậy, tay cầm hộp cơm chặt hơn, rất quy củ theo sau nhì người, không phát ra một tiếng động nào cả.

Bên trong Tây Sương phòng, Liễu Nhạc Nhi thay chị lấy chồng đã ăn mặc chỉnh tề, đang nói chuyện với Liễu Thạch, đột nghe bên ngoài vang thông báo gõ cửa.

“Nhạc Nhi muội muội, tiểu thư nhà ta dẫn tiên sư tới gặp gỡ nhì người.” Nha hoàn kia không chờ tiểu thư nhắc nhở, đã bước tới trước gõ nhẹ vào cửa, thấp giọng nói.

Liễu Nhạc Nhi đứng dậy, không rối rít mở cửa mà nghi ngờ hỏi: “Tiểu thư nhà các ngươi là?”

“Nhạc Nhi muội muội, là ta.”

Nghe âm thanh thân thuộc vang lên ngoài cửa, Liễu Nhạc Nhi trợn trừng nhị mắt, gương mặt lộ vẻ nghi hoặc. Nàng hơi chần chừ một lát, song vẫn bước tới mở cửa phòng ra.

Khi nhị cánh cửa vừa mở ra, nàng đã ngửi thấy mùi hương từ từ nhạt của vị thuốc, và thấy ba người đang đứng ngoài cửa. Nàng nhìn về phía lão đạo, thầm xác nhận vị thuốc quả thật xuất phát từ người này rồi thế hệ nhìn sang nha hoàn bên cạnh, thấy cô ấy chính là người mà nàng chạm chán hôm qua, Tiểu Vũ, nha hoàn thân cận của Dư Thất công tử. Chung cuộc nàng thế hệ nhìn sang nữ tử vận cung trang kim cương nhạt, gương mặt vốn không thể tinh được thì nay càng kinh hãi hơn.

“Ngươi là… Thất công tử!” Liễu Nhạc Nhi che miệng kêu lên.

“Là ta. Nhạc Nhi muội muội có thể đọc ta là Thất tiểu thư, hoặc là Thất tỷ tỷ cũng được.” Nử tử cung trang thấy vẻ không thể tinh được của đàn bà thì cười nói.

“Trách không được hôm qua ta còn cảm thấy Thất công tử hơi…” Liễu Nhạc Nhi nghe vậy cũng cười.

“Hơi gì?” Lông mày Dư Thất khẽ nhướng hỏi.

“Hơi…. Không tương tự nam nhi.” Liễu Nhạc Nhi nghĩ một lát thế hệ uyển chuyển đáp.

“Khi hành tẩu bên ngoài, mặc nam trang sẽ tránh được quá nhiều phiền phức không cần thiết. Vài năm nữa Nhạc Nhi muội lớn hơn sẽ phát âm.” Nữ tử cung trang vừa nhìn gương mặt đẹp tươi của Liễu Nhạc Nhi vừa nói.

Liễu Nhạc Nhi nghe vậy, tuy cảm giác không phát âm lắm nhưng vẫn gật đầu, dẫn ba người vào trong phòng.

“Nhạc Nhi muội muội, vị này chính là tiên sư mà ta đã nói với muội, Bạch Thạch chân nhân. Chân nhân, đây là Liễu Nhạc Nhi, bên kia là Liễu Thạch, huynh trưởng của nàng.” Thất tiểu thư hơi ngiêng mình, vừa nhường chỗ cho lão vừa đạo nói.

“Bái kiến tiên sư đại nhân.” Liễu Nhạc Nhi vốn đã đoán được vài phần, mà nghe thế vẫn không khỏi giật minh, gấp rút cúi đầu, khom người thi lễ, không dám nhìn thẳng vào mặt lão đạo kia.

Liễu Thạch vẫn ngồi bên mép giường, gương mặt vô cảm nhìn mấy người vừa tới, tổng số không thèm nhúc nhích.

Bạch Thạch chân nhân liếc qua Liễu Nhạc Nhi một cái, sau đó thế hệ nhìn sang Liễu Thạch. Lão bước đàng hoàng đến gần hắn, ngồi xuống một bên, sau đó lại nhìn bên kia, chu đáo kỹ lưỡng từ trên xuống dưới, chung cục mới nhìn về mi tâm Liễu Thạch.

Lát sau, nhị mắt lão đạo khép lại, nâng bàn tay lên, nhì ngón tay đột nhiên phóng đến mi tâm Liễu Thạch.

“A a a a….” Liễu Nhạc Nhi thấy thế thì vô cùng hoảng loạn, không nhịn được hô bự một tiếng light novel
.

hai ngón tay lão dạo cứng lại, lão quay người, không vui liếc Liễu Nhạc Nhi một cái.

“Nhạc Nhi muội muội, đừng không thể tinh được, chân nhân chỉ đang xác định giúp ca ca ngươi thôi.” Thất tiểu thư tất tả kéo tay Liễu Nhạc Nhi nói.

“Thực xin lỗi, tiên sư đại nhân, ta không cố ý…” Liễu Nhạc Nhi tự biết sai, hối hả xin lỗi.

Lão đạo nghe vậy mới đỡ giận, tiếp tục nâng tay chỉ hướng mi tâm Liễu Thạch.

Theo hướng nhị ngón tay chỉ, nơi mi tâm Liễu Thạch đột nhiên sinh ra một quang mang màu xanh. Từng vòng từng vòng gợn sóng hình tròn lan ra, tựa như mặt nước bị phiến đá bay xuống.

Một lát sau, lão đạo khẽ “Ồ” một tiếng, thu lại nhì ngón tay rồi mới mở mắt.

“Thế nào vậy? Thạch Đầu ca ca có thể chữa khỏi không?” Liễu Nhạc Nhi chóng vánh hỏi.

Bạch Thạch chân nhân chỉ lườm nàng một cái, không thèm nói gì nữa. Dư Thất bước lên, kéo kéo tay Liễu Nhạc Nhi, đồng thời nhắc nàng đừng nóng lòng.

Tuy rằng Liễu Nhạc Nhi không hề truy vấn, mà ánh mắt vẫn để trên thân Liễu Thạch.

Bên cạnh đó cảm tìm ra ánh mắt của Liễu Nhạc Nhi. Liễu Thạch thế hệ nhìn lại, nuốt nốt chỗ bánh ngọt, cười khẽ.

Bạch Thạch cô vợ ngọt ngào bất lương chân nhân chỉ trầm ngâm một lát, bàn tay vừa lật đã mang ra một mặt kính bằng đồng xanh cũ kỹ.

“Đi.”

Lão quát khẽ một tiếng, ánh sáng trên mặt kính lóe lên, bồng bềnh trôi nổi trong căn phòng, bay đến đỉnh đầu Liễu Thạch thế hệ dừng lại.

Lúc này Bạch Thạch chân nhân mới khẽ niệm chú, ngón tay vẽ vào hư không, tựa như đang vẽ một đạo phù văn độc đáo.

Một lát sau, lão mới dừng lại, ngón tay chỉ vào một chỗ khác.

Mặt kính bay lên trời, rung chuyển mạnh khỏe, Bên cạnh đó bên trong ánh sáng xanh đã xảy ra biến hóa làm mặt gương càng trơn tuột bóng hơn.

Liễu Nhạc Nhi khẩn trương nhìn vào mặt kính, chỉ thấy ánh sáng xanh bên trong hơi biến hóa một chút, còn lại vẫn rất mờ, tất cả không thấy rõ thứ gì bên trong.

Lúc này, Bên cạnh đó Liễu Thạch cảm thấy không thích bị mặt kích che trên đỉnh đầu, bèn giơ tay lên xua nhẹ, tuy chưa quét phải mặt kính, cũng có thể làm cho ánh sáng xanh trong đó chập chờn muốn tắt. Không gian càng hỗn độn hơn.

“Không thể! Đây là…”

Bạch Thạch chân nhân thấy thế, sắc mặt đại biến, tập tức vung tay về phía tấm gương cổ. Tấm gương mau chóng bay về, chui vào tay áo lão, trong phút chốc đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Liễu Nhạc Nhi thấy cảnh này, khuôn mặt tí hon lập tức tỏ ra nét quan tâm. Coi thêm list truyện cười

“Chân nhân đã nhìn ra điều gì rồi? Có thể trị hết tuyệt không?” Thất tiểu thư hỏi.

“Ngũ ngũ chi sổ, chưa chắc đã không thể, chỉ có điều…” Bạch Thạch chân nhân thay đổi sắc mặt một lúc rồi do dự đáp.

“Cầu tiên sư đại nhân cố gắng chữa trị cho huynh trưởng ta.” Liễu Nhạc Nhi vui tươi, vội mở miệng cầu xin.

“Nếu chân nhân đã có cách, vậy xin chân nhân hãy chữa trị cho Liễu Thạch huynh, phí tổn ta sẽ chịu.” Thất tiểu thư cũng nói.

Liễu Nhạc Nhi nghe thế, cảm kích nhìn Dư Thất một cái.

“Nếu như Thất tiểu thư đã mở miệng, vậy lão đạo chỉ còn cách nỗ lực hết sức. Có điều ta phải nói trước, thần hồn của người này không biết tại sao lại bị phong bế, nếu muốn khỏe mạnh cởi ra tất sẽ có tai hại. Phải lập trận pháp Hoán Linh thì may ra thế hệ có thể trị hết được. Lão đạo còn cần ở với hắn trong tĩnh thất, toàn lực làm mới được.” Bạch Thạch chân nhân nhìn thanh niên cao bự hồi lâu mới như quyết định điều gì, lờ lững nói.

“Thế khi tiên sư trị liệu, Nhạc Nhi có thể đứng bên cạnh không?” Liễu Nhạc Nhi hơi bởi dự rồi khẽ hỏi.

Đọc thêm truyện bách hợp

“Ngươi đứng đó làm chi? Vướng chân vướng tay. Sao? Tiểu oa nhi ngươi không tin lão đạo ư?” Bạch Thạch chân nhân đột cao giọng hỏi.

Liễu Nhạc Nhi giật mình, nôn nóng khoát tay: “Không phải không phải, Nhạc Nhi chỉ muốn ở cạnh huynh trưởng, Nhạc Nhi chỉ đứng một bên nhìn thôi, cam đoan sẽ không nhiều chuyện ngài đâu.”

“Tùy ngươi. Trận pháp Hoán Linh này có chỗ không binh thường, cần sẵn sàng vài thứ, lão đạo đi về trước vậy.” Bạch Thạch chân nhân nhìn Dư Thất nói.

“Làm phiền chân nhân.” Thất tiểu thư khom minh thi lễ.

Liễu Nhạc Nhi cũng mau lẹ khom người thi lễ với Bạch Thạch chân nhân. Có điều chưa chờ nàng đứng dậy, lão đạo đã sóm rời đi rồi.

Sau khi lão đi, nữ tử cung trang chỉ an ủi Liễu Nhạc Nhi không cần lo ngại máy câu, an tâm ở lại rồi cũng đi ra.

Đón đọc nhiều truyện cùng thể loại truyện phàm nhân tu tiên 2 tại trang truyen24.com miễn phí.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Next Post

Giải đáp: Mệnh Kim hợp màu gì? Cách chọn màu xe, màu quần áo hợp mệnh

Dựa trên lý thuyết ngũ hành, chuyện lựa chọn màu sắc hợp mệnh là rất đặc biệt. Màu mỗi người thích thông thường sẽ không giống nhau, màu dựa trên ngũ hành cũng mang các ý nghĩa khác nhau với đã từng mẫu mệnh. Vậy người mệnh Kim hợp màu sắc gì, mệnh Kim vì thế kết hợp màu xe, trang phục màu sắc gì để tăng vận may? có thể cộng với theo dõi lập tức nhé. Mệnh Kim hợp màu gì Nên: màu Kim, màu bạc, màu sắc vàng, màu sắc trắng, màu đen, màu nâu, màu sắc xám Người […]
mệnh kim hợp màu gì

Subscribe US Now